Kỳ Án Trung Quốc - "C.h.ơ.i" G.á.i Trẻ Xinh Đẹp Rồi Tắm Gội Lần Cuối Để Thoả Mãn
Thể Loại : Châu Á, hồ sơ vụ án kinh dị
Kỳ Án Trung Quốc - "C.h.ơ.i" G.á.i Trẻ Xinh Đẹp Rồi Tắm Gội Lần Cuối Để Thoả Mãn Đam Mê
Bàn tay cướp đi mạng sống cũng chính là bàn tay gội rửa và chải chuốt cho những cô gái trẻ. Hiện trường không có máu, không có dấu vết vật lộn, chỉ có mùi hương hoa thoang thoảng, mái tóc ẩm mượt, móng tay sơn đỏ thẫm như chuẩn bị cho một lễ cưới ma quái. Hắn không coi mình là kẻ giết người, hắn coi nạn nhân như tân nương trong nghi lễ minh hôn cổ xưa. Liệu đây là tội ác hay một nghi thức được tái sinh trong thời hiện đại?
Xin chào quý vị, chào mừng đã quay trở lại với Kỳ Án Góc Phố – nơi không bí mật nào bị chôn vùi mãi mãi không một tiếng kêu cứu nào bị lãng quên. Trước khi đi sâu vào vụ án, nếu bạn thấy câu chuyện này đáng sợ và muốn Kỳ Án Góc Phố tiếp tục phơi bày những bí mật rùng rợn ẩn sau màn đêm, hãy nhấn like, để lại bình luận và đăng ký kênh để không bỏ lỡ bất kỳ kỳ án nào. Còn bây giờ, chúng ta bắt đầu hành trình bước vào tội ác của “Nghệ nhân Tang Lễ”.
Đêm mùa thu ở Hàng Châu, màn sương từ hồ Tây lan dần lên những con phố sang trọng khiến cả thành phố như chìm trong một tấm màn bạc kỳ ảo. Tòa tháp Hoàng Thành – niềm kiêu hãnh của giới thượng lưu, cao bốn mươi tầng, sáng rực ánh đèn, được coi là “pháo đài bất khả xâm phạm” của trung tâm thành phố. Nhưng đêm đó, trong căn hộ áp mái tầng bốn mươi, pháo đài ấy đã rạn nứt. Xe công vụ dừng lại ngay dưới sảnh đá cẩm thạch. Đội trưởng Trần Vĩ Hạo bước xuống, ánh mắt lạnh lùng soi thẳng vào màn đêm. Đồng sự thường bảo sự điềm tĩnh đến băng giá của anh có thể khiến bất cứ nghi phạm nào phải nghẹt thở, nhưng chính sự lạnh lùng đó lại là thứ vũ khí sắc bén nhất khi đối diện với tội ác. Một bảo vệ trẻ mặt cắt không còn giọt máu lắp bắp dẫn đường cho anh: “Căn hộ 4002, thưa đội trưởng… của cô Lâm Diệu Linh. Quản lý tìm không được liên lạc từ hôm qua. Đến kiểm tra thì…” Giọng anh ta nghẹn lại, không nói tiếp nổi. Trước cửa căn hộ, nữ cảnh sát trẻ Ngô Uyển Nhi, cộng sự thân tín của Trần Vĩ Hạo, đã chờ sẵn. Gương mặt vốn nhanh nhẹn hoạt bát của cô nay căng thẳng khác thường: “Đội trưởng, hiện trường… rất lạ.” Trần Vĩ Hạo không nói lời nào, chỉ đeo găng tay, đẩy cánh cửa gỗ sồi nặng trịch bước vào. Điều đầu tiên khiến anh sững lại là mùi hương. Không phải mùi tử khí, không phải sự thối rữa, mà là một mùi thơm dịu dàng, thanh khiết – hương hoa nhài như vừa mới đốt nến tinh dầu. Căn hộ rộng, tối giản, sạch sẽ đến mức ngăn nắp bất thường. Uyển Nhi chỉ tay về phía cuối hành lang. Cánh cửa phòng ngủ mở hé, ánh đèn vàng dịu hắt ra, phơi bày một cảnh tượng ám ảnh. Trên chiếc giường trắng muốt, một cô gái trẻ nằm bất động, mái tóc dài đen nhánh được trải mượt như dòng suối, gương mặt thanh tú, môi khẽ khép, không giống một thi thể mà giống như nàng công chúa trong truyện cổ tích đang chìm vào giấc ngủ. Đó chính là Lâm Diệu Linh, 25 tuổi, vũ công chính của Nhà hát Hàng Châu, ngôi sao đang lên với tài năng và vẻ đẹp khiến khán giả say mê. Vĩ Hạo không nhìn vào gương mặt, anh quan sát những chi tiết nhỏ: làn da mịn màng còn hơi ẩm, mười đầu ngón tay khép lại ngay ngắn trên bụng, từng móng tay được sơn màu đỏ thẫm, bóng loáng, không tì vết, hoàn hảo đến ghê rợn. Bác sĩ pháp y Tôn Chính, một lão thành 30 năm kinh nghiệm, ngẩng lên từ góc phòng, giọng khàn khàn: “Thẩm đội, trong đời làm nghề tôi chưa từng thấy cảnh tượng nào thế này.” Ông chỉ vào mái tóc và làn da của nạn nhân: “Tóc đã được gội sạch, vẫn còn ẩm. Da toàn thân cũng vừa được tắm rửa kỹ lưỡng. Việc này chỉ có thể xảy ra sau khi cô ấy tử vong, và rất gần với thời điểm chúng ta tới đây.” Cả căn phòng chìm trong sự im lặng nặng nề. Trần Vĩ Hạo trầm giọng: “Không có dấu hiệu vật lộn, không có vết thương ngoài. Nhiệt độ thi thể cho thấy cô ấy đã chết khoảng hơn hai mươi tiếng. Nhưng tất cả những việc này—tắm gội, chải tóc, sơn móng—xảy ra chỉ vài giờ trước khi chúng ta tới. Nghĩa là hung thủ hoặc ở lại đây, hoặc đã quay lại để thực hiện nghi lễ.” Uyển Nhi nhìn quanh, run giọng: “Mọi thứ sạch sẽ quá mức, thưa đội trưởng. Không giọt nước, không sợi tóc, không mảnh vụn. Phòng tắm như chưa từng được dùng.” Vĩ Hạo nheo mắt: “Một kẻ có thể tắm gội cho thi thể mà không để lại dấu vết. Không chỉ cẩn trọng – mà là chuyên nghiệp bệnh hoạn.” Bác sĩ Tôn đưa thêm thông tin: “Nguyên nhân sơ bộ: có thể là độc dược hoặc thuốc an thần cực mạnh, không để lại dấu vết. Trên bàn có ấm trà hoa cúc uống dở. Tôi nghi ngờ đó là phương tiện gây án.” Trần Vĩ Hạo gật đầu, ánh mắt sắc lạnh lướt quanh. Trên bàn trang điểm có đủ lọ sơn móng tay, nhưng không có màu đỏ thẫm kia. Tinh dầu hoa nhài cũng không trùng khớp loại thường dùng của nạn nhân. Mọi thứ lạ đều là hung thủ mang tới. Anh quay sang đồng đội: “Uyển Nhi, kiểm tra toàn bộ camera tòa nhà 48 tiếng qua. Tôi muốn hình ảnh tất cả những ai ra vào tầng này. Hung thủ chắc chắn có chìa khóa hoặc được chính nạn nhân cho vào.” Khi thi thể được đưa đi, ánh đèn vàng vẫn phủ lên gương mặt bình thản của Lâm Diệu Linh. Vĩ Hạo đứng lặng, một ý nghĩ lóe lên trong đầu: “Đây không phải vụ án mạng… đây là nghi lễ. Hung thủ đã chuẩn bị cho cô ấy một cuộc khởi hành. Một lần tắm gội cuối cùng.” Bình minh trên Hàng Châu không xua đi cái lạnh từ hiện trường. Tại sở trọng án, tấm bảng trắng chỉ có duy nhất tấm ảnh của Lâm Diệu Linh – xung quanh là khoảng trống lạnh lẽo. Báo cáo sơ bộ: nạn nhân lý lịch trong sạch, không nợ nần, không tình cảm phức tạp, sống khép kín, chỉ tập luyện và về nhà. Căn hộ không hề có dấu vết cạy phá, hung thủ chắc chắn là người quen. Người quản lý, bà Tô Lan, khai rằng Lâm Diệu Linh ghét màu sơn đỏ thẫm, dị ứng nhẹ với hương hoa nhài – nghĩa là những chi tiết tại hiện trường hoàn toàn xa lạ với cô. Vĩ Hạo trầm ngâm: “Hung thủ không chỉ giết, hắn còn phủ lên nạn nhân một lớp vỏ mới. Hắn tạo ra một tân nương của âm giới.” Buổi chiều, báo cáo khám nghiệm từ pháp y được gửi đến. Loại thuốc an thần tổng hợp cực mạnh, liều cao, tan trong trà. Tinh dầu hoa nhài có lẫn phấn hoa của loài hoa hiếm chỉ nở ban đêm. Sơn móng tay là hàng Pháp, bản giới hạn đã ngừng sản xuất. Tất cả chứng minh hung thủ chuẩn bị kỹ lưỡng, không phải hành động bộc phát. Nhưng ghê rợn nhất: không một dấu vân tay, không DNA, không sợi tóc ngoại lai. Hung thủ như một bóng ma, xóa sạch chính mình. Uyển Nhi tái mặt khi báo cáo camera được đưa ra: “Đêm xảy ra vụ án, đúng 20 phút camera hành lang tầng 40 bị nhiễu tín hiệu. Chỉ 20 phút thôi, đủ để một người quen bước vào mà không ai hay biết. Đây không phải sự cố ngẫu nhiên, mà là có chủ đích.” Trần Vĩ Hạo siết chặt bút, viết lên bảng: “Nạn nhân: nghệ sĩ. Hung thủ: dùng độc dược, thực hiện nghi lễ, mang theo tinh dầu và sơn móng tay, không dấu vết. Hắn muốn gì?” Ánh mắt anh tối sầm: “Hắn không chỉ giết người. Hắn đang thực hiện một nghi thức minh hôn cổ xưa. Hắn đang tìm những cô dâu cho cõi âm.” Cả phòng chìm trong im lặng. Một cảm giác lạnh sống lưng lan ra. Đây không chỉ là một vụ án – đây là khởi đầu của một loạt nghi lễ chết chóc.
Hai tuần sau cái chết của vũ công Lâm Diệu Linh, thành phố Hàng Châu tưởng chừng như đã trở lại nhịp sống bình thường. Nhưng trong văn phòng đội trọng án, bức ảnh Diệu Linh với nụ cười trong trẻo vẫn treo giữa tấm bảng trắng, bao quanh bởi khoảng trống lạnh lẽo. Vụ án gần như không có tiến triển. Hung thủ giống như một bóng ma, không để lại dù chỉ một hơi thở. Áp lực đè nặng lên đội trưởng Trần Vĩ Hạo, nhưng anh biết sự im lặng này chỉ là khúc dạo đầu cho một cơn ác mộng lớn hơn. Rồi cuộc gọi định mệnh vang lên. Một cảnh sát khu vực hoảng hốt báo: “Thẩm đội, có một cô gái vừa được phát hiện chết trong xưởng vẽ ở phố Nghệ Thuật phía tây. Hiện trường… rất lạ.” Trần Vĩ Hạo siết chặt điện thoại. Anh không cần nghe thêm, anh biết kẻ ác đã quay trở lại. Khi anh và Ngô Uyển Nhi bước vào căn xưởng vẽ cũ, một cảm giác quen thuộc lập tức ập đến. Không gian lộn xộn với toan vẽ, sơn dầu vương vãi, nhưng giữa hỗn loạn ấy, một góc nhỏ ngăn nắp đến rợn người. Trên ghế bành nhung bạc màu, một cô gái trẻ ngồi thẳng, đầu tựa vào thành ghế, tay đặt gọn gàng trên đùi. Đó là Phó Thanh Dao, 23 tuổi, họa sĩ trẻ đang nổi tiếng với những bức tranh sơn dầu gợi cảm đầy xúc cảm. Thân hình cô cân đối, đường cong mềm mại gợi lên vẻ quyến rũ thanh xuân. Làn da trắng ngần đã được tắm sạch, mái tóc nâu hạt dẻ gội gọn gàng, mượt mà. Trên mười đầu ngón tay, một lớp sơn móng màu xanh ngọc bích sáng bóng vừa khô. Hương thơm trong phòng không còn là hoa nhài, mà là mùi hoa quế ngọt ngào, hương vị gắn liền với mùa thu ở Hàng Châu. Bác sĩ pháp y Tôn Chính cau mày khi kiểm tra: “Kịch bản giống hệt vụ trước. Thời gian tử vong hơn một ngày, nhưng việc tắm gội, trang điểm diễn ra chỉ vài giờ trước. Và điều kỳ dị hơn, màu móng tay này trùng với màu xanh trong bức tranh còn dang dở trên giá vẽ.” Mọi người nhìn lên giá vẽ: một bức tranh phong cảnh đêm trăng với vầng trăng xanh ngọc bích đang lên. Hung thủ không chỉ lặp lại, hắn còn biến tấu. Hắn biến xác chết thành một phần trong tác phẩm nghệ thuật còn dang dở của nạn nhân. Uyển Nhi lạc giọng: “Đội trưởng, hắn chọn họa sĩ trẻ đẹp, rồi tắm gội, chải tóc, sơn móng tay, sắp đặt cơ thể như một nghi thức… giống như chuẩn bị cho một lễ cưới.” Trần Vĩ Hạo trầm giọng: “Không. Không chỉ là cưới. Đây là minh hôn – một nghi lễ cổ xưa, tắm gội và trang điểm cho tân nương chết trẻ để cô ấy có đôi có cặp nơi âm giới.” Tin tức vụ án lan truyền trong thành phố như lửa gặp gió. Báo chí và mạng xã hội gọi hắn bằng một cái tên mới: Nghệ nhân Tang Lễ. Cái tên vừa gieo rắc sự hoảng loạn, vừa khiến hắn khoác lên chiếc áo choàng huyền bí đầy thách thức. Trong căn phòng chỉ huy, trên bảng trắng, giờ đây có thêm ảnh của Phó Thanh Dao đặt cạnh Lâm Diệu Linh. Hai gương mặt xinh đẹp, hai thân hình gợi cảm, hai tài năng nghệ thuật, giờ chỉ còn là biểu tượng của sự im lặng vĩnh hằng. Trần Vĩ Hạo nhìn vào tấm ảnh, nói như lời nguyền: “Hắn không chọn ngẫu nhiên. Một vũ công, một họa sĩ – cả hai đều là người sáng tạo cái đẹp. Hắn là kẻ sưu tầm cái đẹp, và cái đẹp ấy phải được hắn đưa sang thế giới bên kia.” Uyển Nhi lục lọi hồ sơ, mắt sáng lên: “Đội trưởng, em tìm thấy điểm chung. Một năm trước, cả Lâm Diệu Linh và Phó Thanh Dao đều xuất hiện trong buổi triển lãm nghệ thuật cổ truyền tên Kinh Hoa Cổ Lâu. Một người biểu diễn, một người trưng bày tranh. Đây có thể là nơi hung thủ đã chú ý đến họ.” Một tia sáng lóe lên trong đầu Vĩ Hạo. Anh lập tức triệu tập toàn đội. Buổi triển lãm Kinh Hoa Cổ Lâu, nơi quy tụ hàng trăm nghệ sĩ trẻ đẹp, chính là sợi dây đầu tiên nối liền các nạn nhân. Manh mối quá mong manh, nhưng trong bức màn đêm đặc quánh, nó là tất cả những gì họ có. Vĩ Hạo biết hung thủ chưa dừng lại. Với mỗi cái chết, hắn càng tự tin hơn, nghi thức của hắn càng hoàn hảo hơn. Và điều đáng sợ nhất: thành phố Hàng Châu còn quá nhiều cô gái trẻ đẹp, tài năng, gợi cảm – tất cả đều có thể trở thành “tân nương” tiếp theo trong lễ cưới âm giới của hắn.
Thành phố Hàng Châu chìm trong nỗi ám ảnh. Từ cái chết của vũ công Lâm Diệu Linh đến họa sĩ Phó Thanh Dao, chưa đầy một tháng, hai đóa hoa xinh đẹp, gợi cảm, đang ở độ tuổi rực rỡ nhất đều bị bàn tay quỷ dữ hái đi. Dân chúng bàn tán, báo chí giật tít, mạng xã hội bùng nổ với những dòng chữ “Nghệ nhân Tang Lễ”, cái tên như một cơn gió lạnh len lỏi khắp mọi ngõ ngách. Các cô gái trẻ sống một mình trong thành phố bắt đầu cảnh giác, nhiều người thậm chí không dám về nhà một mình sau khi tan làm. Nhưng dù người dân hoang mang, hung thủ thì chưa dừng lại. Với hắn, đây chỉ là khúc nhạc dạo, nghi lễ chưa hoàn thiện. Và rồi, buổi tối cuối tuần ấy, hắn lại ra tay.
Nạn nhân lần này là Đường Khải Yên, 22 tuổi, một ca sĩ phòng trà trẻ trung, nổi tiếng với thân hình nóng bỏng và giọng hát quyến rũ. Trên sân khấu, cô luôn mặc những bộ váy ôm sát cơ thể, khoe đường cong nuột nà, làn da trắng mịn cùng đôi chân dài gợi cảm khiến bất cứ ánh nhìn nào cũng phải dừng lại. Người ta bảo Khải Yên như ngọn lửa nhỏ giữa thành phố ngập ánh đèn. Nhưng chính vẻ đẹp ấy lại biến cô thành mục tiêu hoàn hảo cho kẻ bệnh hoạn. Sáng hôm sau, khi chủ quán cà phê dưới tầng phát hiện cửa phòng Khải Yên không khóa và gọi mãi không thấy trả lời, họ bước vào và hét thất thanh.
Cảnh sát lập tức có mặt. Trần Vĩ Hạo và Ngô Uyển Nhi bước vào căn hộ nhỏ, một căn hộ cho thuê cao cấp ở trung tâm. Không gian thơm ngát mùi hoa sen, khác hẳn mùi hoa nhài và hoa quế trước đó. Phòng khách gọn gàng, nhưng phòng ngủ lại được sắp đặt như một sân khấu chết chóc. Trên chiếc ghế dài phủ nhung trắng, Khải Yên nằm nghiêng, mái tóc đen dài ướt mượt xõa xuống vai, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng, đôi môi tô son hồng nhạt như chuẩn bị đi biểu diễn. Trên mười đầu ngón tay, lớp sơn móng màu bạc lấp lánh sáng như ánh trăng, phản chiếu ánh đèn, gợi cảm giác vừa sang trọng vừa rùng rợn. Thân hình gợi cảm của cô, vòng eo nhỏ, đôi chân dài, tất cả đều được hắn sắp đặt khéo léo như một bức tượng nghệ thuật.
Bác sĩ Tôn Chính kiểm tra rồi cau mày: “Lại giống hệt hai vụ trước. Không dấu vết vật lộn, cơ thể sạch sẽ, tắm gội kỹ càng. Nhưng có một chi tiết mới – hắn đã trang điểm cho nạn nhân, từ môi, má, cho đến mascara. Hắn đang tiến thêm một bước trong nghi lễ.” Trên bàn trang điểm, cảnh sát tìm thấy một lọ son môi và phấn mắt không thuộc về Khải Yên. Tất cả đều là đồ cao cấp, loại phiên bản hiếm. Uyển Nhi run giọng: “Hắn mang đến toàn bộ dụng cụ của mình, từ tinh dầu, sơn móng, đến mỹ phẩm… giống như một nghệ sĩ chuẩn bị cho buổi trình diễn.”
Điều ám ảnh nhất là trên bàn còn đặt một chiếc phong bì. Bên trong là một tấm bưu thiếp in hình hồ Tây dưới ánh trăng, với dòng chữ run rẩy bằng mực đỏ: “Tân nương thứ ba đã sẵn sàng. Đêm nay, ta sẽ nghe tiếng hát của nàng dưới vầng trăng bạc.” Vĩ Hạo siết chặt tấm bưu thiếp, ánh mắt tối sầm. Hung thủ không còn che giấu, hắn bắt đầu để lại thông điệp. Hắn coi cảnh sát như khán giả, còn hắn là nghệ nhân, trình diễn nghi lễ chết chóc của mình.
Phòng giám định nhanh chóng báo cáo: thuốc gây chết là một biến thể khác của Benzodiazepin, liều cao, pha trong rượu vang mà Khải Yên uống dở. Tinh dầu hoa sen là loại thủ công, cực hiếm. Lớp sơn móng bạc được sản xuất tại Pháp, phiên bản giới hạn đã ngừng bán nhiều năm. Mọi thứ đều cho thấy sự chuẩn bị tỉ mỉ, không hề ngẫu nhiên. Nhưng lần này, vẫn không có dấu vân tay, không DNA, không sợi tóc ngoại lai. Hung thủ tiếp tục là bóng ma hoàn hảo.
Cả thành phố bùng nổ trong sợ hãi. Ba nạn nhân, ba nghệ sĩ trẻ đẹp, ba thân hình gợi cảm – lần lượt biến thành tân nương trong tay hắn. Báo chí khẳng định đây là một kẻ giết người hàng loạt với nghi thức minh hôn. Các diễn đàn mạng bắt đầu bàn luận: ai sẽ là cô gái tiếp theo? Liệu hắn chọn theo danh sách? Hắn có sẵn một “bộ sưu tập” trong đầu?
Trong văn phòng, Trần Vĩ Hạo đứng trước bảng trắng. Bên cạnh ảnh Diệu Linh, Thanh Dao, giờ là tấm ảnh Khải Yên – ba nụ cười rạng rỡ, ba thân hình quyến rũ, giờ chỉ còn là ký ức. Vĩ Hạo khẽ nói: “Hắn không chỉ giết, hắn đang dựng nên một dàn tân nương chết cho một đám cưới âm giới. Mỗi cô gái là một nghi lễ, một nấc thang hoàn thiện.” Uyển Nhi rùng mình: “Nếu đúng vậy, đội trưởng, thì hắn sẽ không dừng lại cho đến khi tìm đủ số lượng mà hắn muốn. Chúng ta đang đối mặt với một nghi thức kéo dài, không chỉ vài vụ giết người.”
Không khí nặng nề bao trùm cả đội. Hung thủ không chỉ ra tay với những cô gái đẹp, mà còn chọn những người có sức ảnh hưởng, tài năng nghệ thuật, thân hình gợi cảm khiến công chúng càng chấn động. Cảnh sát hiểu rằng họ không chỉ phải điều tra, mà còn phải chạy đua với thời gian. Nếu không chặn đứng hắn ngay, những nạn nhân tiếp theo chắc chắn đã được định sẵn trong danh sách.
Ngoài kia, dưới ánh trăng bạc phủ trên hồ Tây, một kẻ điên cuồng đang mỉm cười, chuẩn bị cho lễ cưới thứ tư…
Nỗi sợ hãi bao trùm thành phố Hàng Châu. Ba nạn nhân, ba cô gái trẻ đẹp, gợi cảm, tài năng nghệ thuật lần lượt ngã xuống, tất cả đều được bàn tay quỷ dữ tắm gội, chải tóc, sơn móng tay, đặt vào những tư thế đầy ám ảnh như những tân nương trong một đám cưới ma quái. Người ta gọi hắn là Nghệ nhân Tang Lễ, nhưng với cảnh sát, hắn là một bóng ma biết biến mất không dấu vết. Trần Vĩ Hạo biết chắc chắn hắn chưa dừng lại, và sự thật kinh khủng ấy nhanh chóng hiện ra.
Đêm hôm đó, khi thành phố còn chưa hết rúng động vì cái chết của ca sĩ Đường Khải Yên, điện thoại của Vĩ Hạo reo vang. Giọng một cảnh sát khu vực run rẩy: “Đội trưởng… chúng tôi vừa phát hiện một cô gái nữa, ở khách sạn ven hồ Tây. Hiện trường… rất kinh dị.” Vĩ Hạo không nói thêm, anh và Ngô Uyển Nhi lập tức lao tới.
Phòng khách sạn hạng sang tầng 18 mở ra, mùi hoa mộc lan ngọt ngào nồng nặc tỏa khắp không gian. Giữa căn phòng, trên chiếc giường rộng phủ ga trắng, một cảnh tượng khiến cả những điều tra viên dày dạn nhất cũng phải nín thở. Nạn nhân là Tô Thiên Vũ, 21 tuổi, người mẫu ảnh nổi tiếng với khuôn mặt gợi cảm, làn da trắng mịn, vóc dáng bốc lửa với vòng eo thon, vòng ngực đầy đặn và đôi chân dài miên man từng xuất hiện trên bìa tạp chí thời trang. Nhưng giờ đây, cơ thể tuyệt mỹ ấy nằm bất động, mái tóc đen được chải gọn, thả dài trên gối, làn da vẫn còn hơi ẩm sau khi được tắm sạch, trên mười đầu ngón tay lấp lánh lớp sơn móng màu hồng phấn nhạt – gợi liên tưởng đến màu móng tay của cô dâu trong ngày cưới. Cơ thể cô được đặt nghiêng, một tay khẽ đặt lên hông, tư thế quyến rũ đến ghê rợn, như thể hắn muốn phô bày vẻ đẹp gợi cảm nhất của nạn nhân trước khi đưa cô sang thế giới bên kia.
Bác sĩ pháp y Tôn Chính khẽ run tay khi ghi chép: “Hắn đã tiến thêm một bước nữa. Lần này, không chỉ tắm gội, sơn móng, mà còn khoác lên nạn nhân một bộ váy trắng lụa mỏng. Váy không phải của khách sạn, cũng không phải của nạn nhân. Hắn đã mang đến.” Vĩ Hạo siết chặt nắm tay, ánh mắt tối sầm: “Một bộ váy cưới. Đây không còn là trùng hợp. Hắn đang hoàn tất nghi lễ minh hôn.”
Khám xét căn phòng, cảnh sát tìm thấy trong ngăn kéo tủ đầu giường một quyển sách cũ, bìa ngả vàng, nhan đề “Phong Tục Minh Hôn Thời Minh”. Giữa những trang sách có nhiều đoạn gạch đỏ, mô tả tỉ mỉ nghi thức tắm gội, trang điểm, khoác áo cưới cho tân nương chết trẻ trước khi tiến hành nghi lễ. Uyển Nhi run giọng đọc lên: “Tóc phải được gội bằng nước hoa, chải bằng lược gỗ đàn hương, móng tay sơn màu hỷ, khoác váy cưới trắng để linh hồn không đơn độc nơi âm giới…” Từng câu chữ như vết dao cắt vào tâm trí cả đội.
Tấm ảnh của Tô Thiên Vũ được ghim lên bảng trắng, cạnh ba nạn nhân trước. Bốn gương mặt, bốn thân hình gợi cảm, tất cả đều là những bông hoa rực rỡ nhất, giờ bị hái xuống trong cùng một nghi lễ. Vĩ Hạo nhìn chằm chằm, giọng anh khàn đi: “Hắn không giết vì thù hận, không giết vì khoái lạc. Hắn giết để tổ chức một đám cưới cho cõi âm. Hắn tin rằng hắn đang thực hiện một nghi thức thiêng liêng.”
Uyển Nhi thở dài: “Nhưng tại sao lại là họ? Tại sao chỉ chọn những cô gái trẻ đẹp, thân hình quyến rũ, có tài năng nghệ thuật?” Vĩ Hạo đáp, mắt anh như xuyên qua màn sương dày đặc: “Vì với hắn, đó mới là những tân nương hoàn hảo.”
Trong lúc tuyệt vọng tìm manh mối, một tia sáng bất ngờ lóe lên. Phòng giám định báo cáo rằng dưới lớp sơn móng tay của Tô Thiên Vũ, họ phát hiện một sợi tơ mảnh gần như trong suốt. Kết quả phân tích cho thấy đó không phải tơ công nghiệp, mà là tơ thủ công cổ xưa, nhuộm bằng thảo mộc hiếm, chỉ còn được sử dụng trong một số xưởng phục dựng cổ vật và phục trang sân khấu truyền thống.
Vĩ Hạo nắm chặt báo cáo, tim anh đập mạnh. Đây là lần đầu tiên hung thủ để lại một manh mối hữu hình. Anh nói khẽ nhưng chắc nịch: “Chúng ta đã kéo được một sợi chỉ từ tấm áo choàng của hắn. Hắn không chỉ là một kẻ giết người. Hắn là một kẻ am hiểu nghi lễ cổ xưa, một kẻ từng chạm tay vào những phục trang tang lễ hoặc phục dựng cổ vật. Chúng ta không chỉ đang tìm một sát nhân. Chúng ta đang tìm một chú rể của thế giới âm.”
Không khí trong phòng trở nên đặc quánh. Họ đã hiểu: bốn nạn nhân chỉ là khởi đầu. Hung thủ có thể đã vạch sẵn danh sách, một dàn tân nương chết để hoàn tất nghi lễ minh hôn bệnh hoạn. Và những cô gái trẻ đẹp, gợi cảm của Hàng Châu đang sống trong nỗi sợ rằng mình có thể là người tiếp theo…
Cả thành phố Hàng Châu không còn bình yên. Từ vũ công, họa sĩ, ca sĩ đến người mẫu – bốn bông hoa rực rỡ đều bị hái xuống. Báo chí ngày nào cũng nhắc đến cái tên Nghệ nhân Tang Lễ, người dân thì thầm khi đi trên phố, còn những cô gái trẻ đẹp, gợi cảm thì sống trong nỗi ám ảnh thường trực. Sự sợ hãi trở thành cái bóng bao trùm lên từng góc quán cà phê, từng phòng tập, từng sân khấu. Nhưng hung thủ dường như đang tận hưởng điều đó. Hắn giống như một đạo diễn, biến cả thành phố thành khán phòng, còn hắn đứng sau màn nhung đen, chuẩn bị cho tiết mục kinh hoàng tiếp theo.
Ba ngày sau cái chết của người mẫu Tô Thiên Vũ, một cú điện thoại khác lại khiến đội trọng án lao vào cuộc chạy đua. Lần này, nạn nhân là Trương Mộng Dao, 24 tuổi, một diễn viên điện ảnh mới nổi, nổi tiếng nhờ những vai diễn táo bạo và ngoại hình bốc lửa. Cô sở hữu gương mặt thanh tú, ánh mắt gợi tình và thân hình hoàn hảo như tượng tạc: vòng eo nhỏ, vòng hông đầy đặn, đôi chân dài nuột nà. Người ta gọi Mộng Dao là “nữ thần gợi cảm của màn ảnh Hàng Châu”. Nhưng chính hào quang ấy lại biến cô thành con mồi kế tiếp của kẻ điên cuồng.
Hiện trường được phát hiện tại một villa thuê theo ngày ven hồ Tĩnh Nguyệt. Khi Vĩ Hạo và Ngô Uyển Nhi có mặt, cảnh tượng trước mắt khiến tất cả đều sững sờ. Giữa căn phòng rộng, ánh nến lung linh soi lên một chiếc ghế gỗ cổ. Trên đó, Trương Mộng Dao ngồi ngay ngắn, mái tóc xoăn dài đã được gội và chải bóng mượt, gương mặt được trang điểm sắc sảo, đôi môi đỏ mọng như vừa bước ra thảm đỏ. Cơ thể nóng bỏng của cô khoác một chiếc váy đỏ thẫm ôm sát, phô bày từng đường cong gợi cảm. Trên mười đầu ngón tay, lớp sơn móng màu đỏ huyết dụ ánh lên dưới ánh nến, vừa quyến rũ vừa rùng rợn. Hương thơm trong phòng là hoa hồng – nồng nàn, ngọt ngào nhưng ám ảnh.
Bác sĩ Tôn Chính phải thở dài: “Hắn không chỉ nâng cấp nghi thức. Hắn đang biến hiện trường thành một sân khấu điện ảnh. Nhìn xem, tư thế, ánh sáng, váy đỏ, mùi hoa… tất cả như một cảnh phim đã được dàn dựng.” Trên bàn gỗ cạnh đó, một chiếc máy ảnh kỹ thuật số cũ nằm chỏng chơ. Khi trích xuất thẻ nhớ, cả đội sững người: hàng chục bức ảnh Mộng Dao được chụp ngay sau khi cô chết, từng góc máy, từng biểu cảm được chăm chút như một buổi chụp hình nghệ thuật. Hung thủ không chỉ là kẻ giết người – hắn còn là một nhiếp ảnh gia bệnh hoạn, lưu giữ “tác phẩm” của mình.
Uyển Nhi thì thầm, giọng run rẩy: “Đội trưởng… hắn đang coi những cô gái này như… tân nương minh hôn, nhưng cũng như những tác phẩm nghệ thuật để trưng bày. Hắn là kẻ sưu tầm cái đẹp của xác chết.”
Trong lúc tìm kiếm, cảnh sát phát hiện trong hộc bàn có một mảnh giấy ghi tay. Chỉ một câu ngắn ngủi: “Cô dâu thứ năm đã sẵn sàng. Đêm trăng tới, ta sẽ dẫn nàng về.” Mực viết vẫn còn ướt, chứng tỏ hung thủ rời đi không lâu. Vĩ Hạo nắm chặt mảnh giấy, ánh mắt bốc lửa. Hắn không còn ẩn mình hoàn toàn. Hắn bắt đầu thách thức, bắt đầu chơi trò rượt đuổi với cảnh sát.
Báo cáo pháp y xác nhận Mộng Dao chết vì liều thuốc an thần đặc chế pha trong rượu vang. Cơ thể được tắm gội sạch sẽ, không một dấu vết lạ. Nhưng lần này, trong lớp sơn móng tay, họ lại tìm thấy một sợi vải lụa nhuộm màu tím than, cực kỳ hiếm. Phân tích quang phổ cho thấy đó là loại lụa thủ công chỉ xuất hiện trong các xưởng phục chế cổ phục truyền thống. Vĩ Hạo cau mày: “Một lần nữa, hắn để lại mảnh vỡ từ thế giới của hắn. Chúng ta đang tiến gần.”
Uyển Nhi miệt mài rà soát hồ sơ của các xưởng phục chế trong thành phố. Sau nhiều đêm thức trắng, cô bật dậy, mắt sáng rực: “Đội trưởng, em tìm thấy rồi! Có một xưởng tên Cổ Vân Đường, chuyên phục chế phục trang cổ và nghi phục tang lễ. Và trong danh sách học trò cũ của họ, có một cái tên đáng chú ý: Tiêu Duệ.”
Hồ sơ Tiêu Duệ hiện lên: một thanh niên ngoài 30, từng là học trò xuất sắc của Cổ Vân Đường, nhưng đã bỏ nghề bảy năm trước. Sau đó, hắn chuyển sang làm chuyên viên thẩm mỹ tử thi cho nhà tang lễ Vĩnh An Đường. Công việc hàng ngày của hắn là tắm gội, trang điểm, phục dựng gương mặt cho người chết. Nhưng năm năm trước, hắn bị cho thôi việc trong im lặng, lý do chính thức: “vi phạm quy tắc công ty”. Hồ sơ nội bộ, mà Uyển Nhi đào sâu được, ghi lại những lời phàn nàn rùng rợn: Tiêu Duệ thường thì thầm với thi thể của các cô gái trẻ, trang điểm cho họ tỉ mỉ như cô dâu, thậm chí từng bị phát hiện giữ lại một chiếc vòng tay gia truyền của người chết vì cho rằng nó “phù hợp với nàng hơn”.
Vĩ Hạo nhìn chằm chằm vào bức ảnh thẻ mờ nhạt của Tiêu Duệ. Gương mặt sáng sủa, đeo kính, vẻ ngoài trí thức, hoàn toàn không giống một con quái vật. Nhưng chính cái vỏ bọc ấy mới khiến hắn nguy hiểm. Anh thì thầm: “Hắn không chỉ là sát nhân. Hắn là sự kết hợp của cả hai thế giới: nghệ nhân phục chế cổ vật và chuyên viên trang điểm tử thi. Một kẻ biết cả cách làm đẹp cho cổ phục lẫn thi thể. Một con quái vật hoàn hảo.”
Không khí trong phòng đặc quánh lại. Họ đã có một cái tên, một gương mặt, một bóng ma đã thành hình. Và Vĩ Hạo biết, Tiêu Duệ chắc chắn chưa dừng. Hắn còn một danh sách dài những tân nương gợi cảm phải “cưới” về âm giới. Cuộc điều tra giờ đây không còn là lần mò trong bóng tối nữa. Nó đã biến thành một cuộc rượt đuổi sinh tử.
Khi cái tên Tiêu Duệ xuất hiện trên bảng trắng, không khí trong phòng trọng án như đông cứng lại. Tất cả đều biết đây không còn là trò chơi suy đoán nữa. Hắn đã có tên, có gương mặt, có quá khứ đầy ám ảnh. Một học trò xuất sắc của Cổ Vân Đường, một chuyên viên thẩm mỹ tử thi từng được ca ngợi là “người có bàn tay phục sinh”. Nhưng cũng chính hắn là kẻ thì thầm với những cô gái đã chết, trang điểm cho họ như cô dâu, cướp đi cả trang sức để “hoàn thiện vẻ đẹp”. Và giờ đây, hắn đã bước ra khỏi phòng lạnh của nhà tang lễ để tự tạo một “nghi lễ minh hôn” ngoài đời thực, với những cô gái trẻ đẹp, gợi cảm nhất của thành phố Hàng Châu.
Trần Vĩ Hạo ngồi lặng một lúc lâu, ánh mắt sắc lạnh như dao. Anh biết, từ giờ trở đi, đây không chỉ là một cuộc điều tra. Đây là một cuộc đua sinh tử. Mỗi giây phút chậm trễ có thể đổi bằng một sinh mạng, một thân hình ngọc ngà khác sẽ bị hắn biến thành tân nương vĩnh hằng. Anh dằn giọng: “Từ bây giờ, chúng ta đặt toàn bộ lực lượng vào việc truy bắt Tiêu Duệ. Không một phút lơi lỏng.”
Thông tin về Tiêu Duệ nhanh chóng được khai thác. Sau khi rời nhà tang lễ Vĩnh An Đường, hắn biến mất khỏi xã hội, sống lặng lẽ bằng một cửa hàng trực tuyến chuyên bán đồ gỗ và cổ vật phục chế. Địa chỉ đăng ký: một khu xưởng cũ ở ngoại ô phía bắc Hàng Châu, nơi xung quanh là những bãi đất trống, hàng xóm cách nhau hàng trăm mét. Một nơi lý tưởng để che giấu những bí mật chết người.
Đêm đó, đội đặc nhiệm bao vây căn nhà. Nhưng khi phá cửa, họ chỉ thấy một không gian sạch sẽ đến mức bệnh hoạn. Xưởng gỗ ngăn nắp, từng dụng cụ treo thẳng hàng, phòng ngủ tối giản, chăn gối gấp vuông vức. Không một dấu vết sinh hoạt bình thường. Nhưng ở cuối nhà, một cánh cửa gỗ được gia cố bằng khóa điện tử hiện đại. Khi phá được, cả đội sững người.
Bên trong là một căn phòng đen kịt, bốn bức tường sơn màu than, không khác gì một nhà nguyện chết chóc. Trên tường treo chân dung khổ lớn của bốn nạn nhân: Diệu Linh, Thanh Dao, Khải Yên, Thiên Vũ. Tất cả đều là ảnh chụp từ xa, góc độ chuyên nghiệp, cho thấy hung thủ đã theo dõi họ từ trước. Bên dưới mỗi bức ảnh là một chiếc bàn nhỏ bày lọ tinh dầu, sơn móng tay, mỹ phẩm giống hệt hiện trường từng vụ án. Một góc phòng là bàn dài phủ nhung đen, bày đầy đủ dụng cụ: lược ngà, cọ trang điểm, kìm dũa, lọ son, những thứ hắn dùng để “chuẩn bị tân nương”. Nhưng kinh khủng nhất, ở giữa phòng là một tấm bảng lớn. Trên đó dán kín ảnh của một người phụ nữ khác – Lý Lam Yên, 23 tuổi, nghệ sĩ đàn tranh, nổi tiếng với nhan sắc thanh tú và thân hình thon dài mềm mại. Cô là biểu tượng gợi cảm của nhạc cụ dân tộc, vừa bán hết vé cho buổi biểu diễn lớn tại Nhà hát Hàng Châu vào tối mai.
Cả đội chết lặng. Bên cạnh những tấm ảnh là một lọ tinh dầu hoa sen chưa mở nắp và một lọ sơn móng tay màu bạc kim tuyến. Trên bàn còn trải bản sơ đồ chi tiết của Nhà hát Hàng Châu, các lối ra vào, hành lang hậu trường, lối thoát hiểm đều được khoanh đỏ. Hung thủ đã lên kế hoạch tỉ mỉ, từng bước, từng chi tiết.
Uyển Nhi thốt lên: “Trời ơi… hắn chọn mục tiêu tiếp theo rồi. Và hắn sẽ ra tay ngay trong buổi diễn tối mai.” Vĩ Hạo siết chặt nắm tay, giọng anh lạnh lùng: “Hắn không còn là bóng ma. Hắn đã hiện nguyên hình. Chúng ta phải chặn hắn ngay, trước khi Lam Yên trở thành tân nương thứ sáu.”
Đêm đó, sở trọng án biến thành trung tâm chỉ huy. Trên bảng trắng, tấm ảnh Lam Yên được ghim ở giữa, xung quanh là sơ đồ Nhà hát Hàng Châu và một chiếc đồng hồ đếm ngược từng phút. Vĩ Hạo ra lệnh: “Kế hoạch gồm hai mục tiêu. Một: bảo vệ tuyệt đối cho Lam Yên. Hai: bắt sống Tiêu Duệ. Nếu chỉ cứu Lam Yên mà để hắn trốn thoát, hắn sẽ lại chọn một cô gái khác. Hắn sẽ không bao giờ dừng lại.”
Một sĩ quan gợi ý: “Đội trưởng, chúng ta có thể hủy buổi biểu diễn, đưa Lam Yên vào chương trình bảo vệ nhân chứng.” Nhưng Vĩ Hạo lắc đầu: “Không được. Tiêu Duệ đã chuẩn bị kỹ lưỡng. Nếu hắn phát hiện thay đổi, hắn sẽ rút lui vào bóng tối và chúng ta mất dấu vĩnh viễn. Chúng ta phải để hắn xuất hiện. Phải kết thúc tất cả ngay tại đây.”
Kế hoạch tác chiến được vạch ra: toàn bộ nhà hát sẽ được cài cắm trinh sát cải trang thành nhân viên, khán giả, kỹ thuật viên. Camera giám sát kết nối trực tiếp về trung tâm chỉ huy. Ngô Uyển Nhi được giao nhiệm vụ đặc biệt – đóng vai trợ lý riêng của Lam Yên, theo sát cô 24/24, không rời nửa bước. Lam Yên ban đầu hoảng sợ tột độ khi biết sự thật, nhưng dưới ánh mắt kiên định của Vĩ Hạo, cô gật đầu: “Nếu tôi là mồi nhử để bắt hắn, tôi sẽ làm. Tôi không muốn bất kỳ cô gái nào khác phải chết như vậy.”
Trong khi kế hoạch bảo vệ Lam Yên được triển khai, Vĩ Hạo và Uyển Nhi tiếp tục nghiên cứu các tài liệu thu được từ căn phòng của Tiêu Duệ. Trong quyển sách cổ hắn để lại, một đoạn được gạch chân đỏ: “Minh hôn phải được cử hành ở nơi tĩnh lặng, có nước chảy, ánh trăng soi chiếu. Tân nương được thanh tẩy, trang điểm, khoác áo cưới. Chỉ khi đó linh hồn mới an giấc vĩnh hằng.” Ở lề trang, nét chữ tay nguệch ngoạc viết: “Miếu Thủy Nguyệt”.
Uyển Nhi lập tức tra cứu. Miếu Thủy Nguyệt là một ngôi miếu cổ bỏ hoang, nằm trên ốc đảo giữa hồ Tĩnh Nguyệt ở ngoại ô bắc Hàng Châu. Hoàn toàn tách biệt, chỉ đến được bằng thuyền. Một nơi hoàn hảo cho nghi lễ âm giới. Vĩ Hạo chậm rãi: “Hắn sẽ bắt Lam Yên ngay trong buổi diễn, sau đó đưa cô đến Miếu Thủy Nguyệt. Đó sẽ là lễ cưới cuối cùng trong bộ sưu tập của hắn.”
Cả đội im lặng, không ai thở nổi. Bàn cờ đã bày. Đêm mai, tại Nhà hát Hàng Châu, một trận chiến sống còn sẽ diễn ra. Hoặc là bắt được Tiêu Duệ, hoặc là Lam Yên trở thành tân nương thứ sáu, một thân hình gợi cảm nữa sẽ bị hắn khoác váy cưới và đưa vào bóng tối vĩnh hằng.
Đêm buông xuống Hàng Châu. Nhà hát lớn rực sáng như viên ngọc giữa lòng thành phố. Hàng nghìn khán giả ăn mặc chỉnh tề xếp hàng dài chờ vào cổng. Họ không hề biết rằng đêm nay, sau ánh đèn lộng lẫy kia, một cuộc chiến sống còn đang chờ đợi. Trong phòng điều khiển ở tầng hai, Trần Vĩ Hạo đứng trước màn hình giám sát, ánh mắt lạnh lùng lướt qua từng góc quay. Hơn ba mươi camera đã được cài đặt khắp nhà hát, từng lối ra vào đều có đặc nhiệm cải trang. Uyển Nhi, trong bộ đồng phục trợ lý màu đen, bận rộn đi theo Lam Yên – nghệ sĩ đàn tranh trẻ đẹp, vòng eo thon, thân hình mềm mại gợi cảm trong chiếc váy diễn màu trắng bạc. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng mỗi lần ánh mắt cô lướt qua gương soi, cô lại thấy mình giống hệt những nạn nhân trước – một tân nương sắp bước vào lễ cưới tử thần.
Buổi diễn bắt đầu. Tiếng đàn tranh ngân vang, nhẹ nhàng như nước chảy, vang vọng khắp khán phòng. Hàng trăm ánh mắt hướng về Lam Yên, nhưng trong bóng tối, có một ánh mắt khác – lạnh lẽo, điên cuồng – đang dõi theo cô. Tiêu Duệ đã có mặt. Hắn ngồi ở hàng ghế khán giả tầng trên, mũ lưỡi trai kéo thấp, chiếc áo khoác dài che đi dáng người gầy cao. Nhưng Vĩ Hạo đã thấy. Anh thì thầm qua bộ đàm: “Mục tiêu xuất hiện. Giữ khoảng cách. Không hành động hấp tấp.”
Trong suốt nửa đầu buổi diễn, Tiêu Duệ bất động, mắt không rời Lam Yên. Nhưng khi tiếng vỗ tay vang lên, hắn rời ghế, len lỏi qua hành lang tối. Trên màn hình giám sát, một bóng người trượt qua góc máy, rồi biến mất ở lối đi hậu trường. Vĩ Hạo lập tức lao khỏi phòng điều khiển, ra hiệu cho đội bám theo. “Tất cả đơn vị, mục tiêu đang di chuyển. Giữ liên lạc!”
Hậu trường nhà hát vốn yên tĩnh nay bỗng chốc trở thành mê cung chết chóc. Tiêu Duệ đi nhanh như kẻ quen thuộc từng ngóc ngách. Hắn lách qua dãy hành lang hẹp, mở cửa bằng một chiếc thẻ từ giả mạo, tiến thẳng về phòng nghỉ của Lam Yên. Bên trong, Uyển Nhi vừa rót nước cho Lam Yên thì nghe tiếng động lạ. Cô kịp hét lên: “Khóa cửa lại!” Nhưng ngay sau đó, bóng đen đã lao vào. Một làn hương ngọt ngào nồng nặc tràn ngập – tinh dầu hoa nhài. Lam Yên ngã khuỵu, ngực phập phồng, đôi mắt nhòe đi. Uyển Nhi vùng lên, rút súng, nhưng Tiêu Duệ nhanh như một bóng ma, xoay người, gạt phăng khẩu súng, bàn tay hắn lạnh lẽo như thép bóp chặt cổ cô. “Đừng can thiệp vào lễ cưới của ta.” Giọng hắn khàn khàn, mê loạn.
Đúng lúc đó, cánh cửa bật mở. Trần Vĩ Hạo xông vào, súng lăm lăm. “Tiêu Duệ! Buông cô ấy ra!” Nhưng hắn chỉ cười khẩy, kéo Lam Yên đang mê man sát vào ngực, con dao mảnh sáng loáng đặt ngay cổ cô. “Cô ấy là tân nương của ta. Các người không thể ngăn cản. Ta đã chuẩn bị hết rồi. Đêm nay, dưới ánh trăng, đám cưới sẽ diễn ra tại Miếu Thủy Nguyệt.”
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, cả căn phòng đặc quánh mùi tinh dầu, mùi son phấn, mùi tử thần. Vĩ Hạo hiểu, chỉ một động tác sai, Lam Yên sẽ mất mạng. Anh hạ thấp súng, giọng trầm tĩnh: “Duệ, ngươi nghĩ ngươi đang làm một nghi lễ cao quý. Nhưng đó chỉ là ảo giác. Những cô gái này không phải tân nương của ngươi. Ngươi chỉ đang giết họ.”
Mắt Tiêu Duệ lóe sáng, giọng hắn run rẩy: “Không… ta không giết. Ta chỉ đưa họ về nơi họ thuộc về. Họ chết trẻ, cô đơn, không ai thương tiếc. Ta tắm gội cho họ, khoác váy cưới cho họ, để họ có một lễ cưới đàng hoàng. Ta là chú rể của họ… ta là vị cứu tinh!” Hắn hét lên, tiếng vang vọng trong căn phòng nhỏ, khiến Lam Yên rùng mình.
Trong khoảnh khắc đó, Uyển Nhi bất ngờ xoay mạnh người, thúc đầu gối vào hông hắn. Lam Yên tuột khỏi vòng tay, ngã xuống sàn. Vĩ Hạo lập tức nổ súng, viên đạn sượt qua cánh tay Tiêu Duệ. Máu loang đỏ tay áo hắn, nhưng hắn vẫn lao ra cửa sau, biến mất vào bóng tối.
Cả đội đặc nhiệm đổ xô truy đuổi. Hành lang nhà hát trở thành chiến trường. Tiêu Duệ như con cáo già, lách qua từng góc khuất, leo thang thoát hiểm, nhảy qua mái nhà bên cạnh. Tiếng bộ đàm vang dồn dập: “Mục tiêu di chuyển về phía bờ hồ! Hắn đang chạy về phía hồ Tĩnh Nguyệt!”
Vĩ Hạo đuổi sát, tim anh đập dồn dập. Anh biết, đó chính là hướng đến Miếu Thủy Nguyệt – nơi Tiêu Duệ định cử hành lễ cưới tử thần. Đêm nay, dưới ánh trăng, trận quyết chiến cuối cùng sẽ diễn ra. Hoặc là Tiêu Duệ bị bắt, hoặc là thêm một cô gái trẻ đẹp, gợi cảm nữa sẽ biến thành tân nương vĩnh viễn của hắn.
Đêm Hàng Châu chìm trong màn sương mỏng. Ánh trăng tròn soi xuống hồ Tĩnh Nguyệt, mặt nước phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ. Giữa hồ, ngôi miếu cổ Thủy Nguyệt đứng im lìm, mái ngói đã mục nát, rêu phủ kín tường đá, bóng dáng hệt như một oan hồn giữa thế kỷ. Gió lùa qua khe cửa mục tạo nên âm thanh rít rít như tiếng thì thầm của người chết. Đây chính là nơi Tiêu Duệ chọn làm thánh đường cho “đám cưới âm giới” cuối cùng.
Trần Vĩ Hạo đứng trên boong thuyền sắt, ánh mắt như thép xuyên vào màn sương. Bên cạnh anh, Ngô Uyển Nhi điều chỉnh súng ngắn, gương mặt căng thẳng nhưng ánh mắt sáng rực quyết tâm. Phía sau, đội đặc nhiệm vũ trang đầy đủ, áo chống đạn, bộ đàm kêu lách tách. Tất cả đều biết, đêm nay sẽ là hồi kết – hoặc bắt được Tiêu Duệ, hoặc một cô gái trẻ đẹp sẽ vĩnh viễn biến thành tân nương trong tay hắn.
Khi thuyền áp sát miếu, mùi hương nồng nặc phả ra từ bên trong, không phải mùi tử khí, mà là hương hoa nhài và hoa hồng trộn lẫn. Một mùi ngọt ngào đến lợm giọng. Cả đội im lặng tiến vào. Cánh cửa gỗ cũ kỹ mở ra kẽo kẹt, để lộ một cảnh tượng khiến tất cả phải sững sờ.
Bên trong miếu, ngọn nến được cắm dọc hai hàng, ánh sáng chập chờn soi lên những bức tranh treo trên tường. Không phải tranh thờ, mà là ảnh chân dung khổ lớn của năm nạn nhân: Diệu Linh, Thanh Dao, Khải Yên, Thiên Vũ, Mộng Dao. Tất cả đều mặc váy cưới trắng, ánh mắt khép lại, đôi môi khẽ mỉm cười, trông như những tân nương đang chờ chú rể. Tấm ảnh nào cũng được chụp tỉ mỉ, góc máy hoàn hảo, như một bộ ảnh cưới bệnh hoạn. Ngay giữa điện, một chiếc bàn gỗ dài phủ nhung đỏ, trên đó bày đầy tinh dầu, son phấn, sơn móng tay, lược gỗ, váy cưới trắng tinh gấp ngay ngắn. Và trên bàn, Lý Lam Yên nằm mê man, đôi tay buông thõng, làn da trắng mịn phản chiếu ánh nến, thân hình mềm mại trong chiếc váy biểu diễn bạc giờ chỉ còn như con búp bê vô tri chờ bàn tay quỷ dữ sắp đặt.
Tiêu Duệ đứng bên cạnh, khoác áo choàng đen, gương mặt hốc hác, ánh mắt lóe sáng như kẻ cuồng tín. Trên tay hắn cầm một chiếc lược ngà, chải từng lọn tóc dài của Lam Yên, miệng lẩm bẩm như đọc lời chú nguyện: “Hãy yên nghỉ, tân nương của ta. Đêm nay, trước mặt các chị em của nàng, chúng ta sẽ kết duyên dưới ánh trăng.”
“Đủ rồi, Tiêu Duệ!” – Giọng Trần Vĩ Hạo vang lên, lạnh lẽo, dội khắp gian miếu. Hắn khựng lại, quay đầu. Dưới ánh nến, gương mặt hắn nở một nụ cười rùng rợn: “Cuối cùng, chú rể cũng bị khách không mời làm gián đoạn. Nhưng ngươi không thể ngăn cản đám cưới này. Họ đều chờ đợi. Ngươi thấy không?” Hắn chỉ tay về phía năm bức ảnh treo trên tường. “Năm tân nương đã yên vị. Lam Yên sẽ là thứ sáu. Sáu cặp mắt khép lại, sáu linh hồn thanh khiết, cùng ta bước qua cõi âm.”
Vĩ Hạo bước chậm lại, súng chĩa thẳng nhưng giọng nói vẫn điềm tĩnh: “Ngươi không phải chú rể. Ngươi là một kẻ sát nhân. Những cô gái đó đều còn sống, còn tương lai. Chính ngươi cướp đi tất cả, rồi tô vẽ thành nghi lễ để biện minh.”
Tiêu Duệ bật cười khanh khách, tiếng cười vang vọng trong gian miếu rỗng: “Không, ta cứu rỗi họ. Họ chết trẻ, nhưng nhờ ta, họ có một lễ cưới hoàn hảo. Ta là người duy nhất yêu họ đủ nhiều để không để họ ra đi trong cô độc. Ngươi hiểu gì về tình yêu vĩnh cửu?” Hắn nâng lược lên, chải tóc Lam Yên, đôi mắt đỏ ngầu: “Ngươi có thể sống, có thể yêu, nhưng tình yêu của ngươi sẽ chết theo thời gian. Còn tình yêu của ta, bất diệt.”
Uyển Nhi nghiến răng, bước lên: “Không! Ngươi chỉ yêu chính mình, yêu cái ảo giác bệnh hoạn mà ngươi dựng lên. Nếu yêu họ, ngươi phải để họ sống!”
Tiêu Duệ đột nhiên rít lên, ném mạnh chiếc lược xuống đất, rút con dao mảnh sáng loáng: “Im đi! Các ngươi muốn cướp cô dâu của ta? Không ai có thể ngăn đám cưới này!” Hắn kéo Lam Yên dậy, dao kề sát cổ cô.
Trong khoảnh khắc đó, Vĩ Hạo hét: “Nổ súng!” Tiếng súng vang lên, đặc nhiệm từ hai phía lao vào. Tiêu Duệ lách người, lôi Lam Yên làm lá chắn, đạn sượt qua vai hắn. Máu bắn tung tóe, nhưng hắn như không cảm thấy đau. Hắn gầm lên, hất đổ bàn trang điểm, lọ tinh dầu vỡ tung, mùi hương ngọt lịm lan khắp không khí.
Cảnh hỗn loạn nổ ra. Nến đổ xuống, lửa bén vào màn vải, ánh sáng bập bùng đỏ rực. Trong khói lửa, bóng Tiêu Duệ lôi Lam Yên chạy về phía sau miếu. Vĩ Hạo và Uyển Nhi lao theo. Bên ngoài, gió thổi mạnh, mặt hồ Tĩnh Nguyệt gợn sóng, ánh trăng soi lên một cảnh tượng như từ cõi âm.
Tiêu Duệ kéo Lam Yên lên bậc thang đá dẫn ra mép hồ. Hắn hét lên, giọng khàn khàn: “Hãy chứng kiến! Sáu tân nương sẽ cùng ta bước xuống hồ, nơi ánh trăng làm chứng. Từ nay, ta và họ là vợ chồng vĩnh viễn!” Hắn định đẩy cả hai xuống hồ.
Nhưng đúng lúc đó, Vĩ Hạo lao tới, húc mạnh vào hắn. Cả ba ngã nhào. Dao bật khỏi tay Tiêu Duệ, lăn xuống bậc đá. Hắn gào thét, vùng vẫy như con thú điên, đôi mắt đỏ ngầu, móng tay cào rách cả mặt mình. Vĩ Hạo ghì chặt hắn, hét: “Ngươi không phải chú rể, ngươi là kẻ giết người! Và đêm nay, đám cưới của ngươi chấm dứt!”
Tiếng còi cảnh sát vang lên từ xa, ánh đèn pin rọi sáng cả khu vực. Đặc nhiệm ập tới, khóa chặt tay Tiêu Duệ. Hắn vẫn gào thét, nước mắt giàn giụa, miệng lặp đi lặp lại: “Đừng cướp cô dâu của ta… Đừng cướp họ khỏi ta…”
Lam Yên được kéo ra, gương mặt tái nhợt, thân hình mềm mại run rẩy trong vòng tay Uyển Nhi. Cô khóc nấc: “Tôi tưởng… tôi sẽ giống họ…” Uyển Nhi ôm chặt cô, thì thầm: “Không. Cô sống rồi. Hắn không lấy được cô đâu.”
Khi cảnh sát áp giải Tiêu Duệ lên thuyền, hắn bỗng ngẩng đầu, nhìn ánh trăng trên hồ, đôi mắt mờ đục như mất hồn. Hắn cười, nụ cười méo mó: “Ta đã có năm tân nương. Họ vẫn chờ ta… Đêm nay, ta chỉ lỡ hẹn thôi…” Rồi hắn cúi đầu, im lặng, để mặc còng khóa lạnh buốt siết chặt cổ tay.
Trên boong thuyền, Vĩ Hạo đứng lặng, nhìn ngược về miếu Thủy Nguyệt đang chìm trong khói lửa. Anh biết, đêm nay đã kết thúc, nhưng vết thương để lại sẽ không bao giờ phai. Năm cô gái trẻ đẹp, gợi cảm, rực rỡ như những ngôi sao, đã bị một kẻ bệnh hoạn cướp đi. Dù hung thủ đã sa lưới, họ sẽ mãi mãi chỉ còn trong ký ức như những tân nương bị ép buộc.
Sáng hôm sau, tin tức lan khắp thành phố. Tiêu Duệ – “Nghệ nhân Tang Lễ” – chính thức bị bắt. Người dân thở phào, nhưng trong ánh mắt vẫn còn in đậm nỗi kinh hoàng. Hàng trăm cô gái trẻ từng mất ngủ trong suốt thời gian qua giờ mới dám bước ra đường, nhưng họ biết, bóng đen của đám cưới âm giới ấy sẽ mãi ám ảnh ký ức Hàng Châu.
Trong văn phòng trọng án, Vĩ Hạo ghim tấm ảnh cuối cùng – chân dung Tiêu Duệ bị còng tay, cúi đầu – vào giữa bảng trắng, bao quanh là ảnh năm nạn nhân xinh đẹp. Anh nhìn thật lâu, rồi khẽ nói: “Công lý đã có, nhưng cái giá quá đắt. Hãy nhớ lấy, để không bao giờ cho phép một nghi lễ bệnh hoạn như thế tái diễn.”
Uyển Nhi đứng cạnh, mắt đỏ hoe. Cô thì thầm: “Hắn nghĩ mình là chú rể, nhưng thật ra chỉ là kẻ đơn độc nhất thế gian. Cái chết của những cô gái đó… sẽ mãi là lời nguyền cho hắn.”
Ngoài kia, ánh nắng chiếu xuống hồ Tĩnh Nguyệt, xua đi màn sương, nhưng người ta tin rằng, vào những đêm trăng tròn, khi gió lùa qua miếu đổ nát, vẫn sẽ nghe thấy tiếng thì thầm: “Tân nương của ta…”
Vụ án đã khép lại, nhưng dư âm thì vẫn còn vang vọng. Một kẻ bệnh hoạn có thể biến cái chết thành một nghi lễ, và năm cô gái trẻ đẹp đã phải trả giá bằng chính mạng sống của mình. Đây không chỉ là một câu chuyện tội ác, mà còn là lời cảnh tỉnh về sự mong manh của cuộc sống và những bóng tối ẩn sâu trong tâm lý con người.
Nếu bạn cảm thấy phẫn nộ trước hành vi tàn ác của “Nghệ nhân Tang Lễ”, hãy bình luận số 1 để cùng Kỳ Án Góc Phố lên án tội ác. Còn nếu bạn thấy rùng mình và muốn chúng tôi tiếp tục phơi bày những bí mật kinh hoàng khác, hãy bình luận số 0.
Đừng quên nhấn like, chia sẻ và đăng ký kênh Kỳ Án Góc Phố để không bỏ lỡ những kỳ án ly kỳ tiếp theo. Cảm ơn quý vị đã theo dõi đến cuối cùng, hẹn gặp lại trong những vụ án li kỳ tiếp theo...
