Kỳ Án Trung Quốc - Bác Sỹ Sát H.ại Nhân Tình Và Cái Kết Đắng Lòng Thảm Án Thương Tâm.
Tóm tắt vụ án : Bạn có tin rằng, có những người khoác trên mình chiếc áo trắng thanh cao, được cả thành phố tôn vinh như thiên thần cứu người, nhưng sâu bên trong lại che giấu một trái tim lạnh lùng hơn băng và một bàn tay nhuốm máu? Ở một thành phố ven sông của Trung Quốc, nơi sương mù buổi sớm phủ kín những con hẻm nhỏ và dòng nước đục ngầu chảy xiết, một chiếc vali đỏ trôi lập lờ đã mở ra cả một cơn ác mộng. Bên trong nó là thi thể của một người phụ nữ trẻ – gương mặt biến dạng, thân hình gập lại một cách bất thường, nhưng vẫn thấp thoáng đường cong gợi cảm của đôi chân dài từng khiến nhiều người đàn ông say đắm. Cô ta là ai? Vì sao một người đàn ông giàu có, trí thức lại vướng vào câu chuyện này? Và điều gì đã biến mối tình bí mật thành một bản án tử? Hãy cùng Kỳ Án Góc Phố theo dõi đến cuối để biết sự thật phía sau những lời nói dối, và để lại bình luận về suy đoán của bạn – liệu hung thủ có thực sự là người mà tất cả đang nghĩ tới? Đừng quên đăng ký và bật chuông thông báo để không bỏ lỡ những câu chuyện rùng rợn, ly kỳ tiếp theo. Hãy cùng Kỳ Án Góc Phố bước vào vụ án này.
Buổi sáng sớm ở Trùng Khánh, làn sương mỏng như tấm voan bạc phủ kín mặt sông Gia Lăng, những con thuyền gỗ nhỏ lướt chậm qua dòng nước đục ngầu, tiếng mái chèo khua nhẹ nghe như nhịp thở của thành phố còn đang ngái ngủ. Trên một chiếc thuyền đánh cá cũ kỹ, lão ngư Triệu Lập – làn da sạm đen vì nắng gió – đang cùng cậu con trai Triệu Hạo gỡ mẻ lưới cuối cùng trước khi quay về. “Hôm nay cá ít quá cha ạ,” Hạo vừa than vừa khéo léo gỡ con cá trắm khỏi mắt lưới. Triệu Lập không đáp, ánh mắt lão nheo lại nhìn về một bụi lau rậm rạp ven bờ, nơi có một vật gì đó màu đỏ sẫm đang mắc kẹt. Lão khẽ cau mày, rồi thì thầm như nói với chính mình: “Cái quái gì kia?” Hạo quay theo hướng cha chỉ, nhún vai: “Chắc bao rác hay vali bỏ đi thôi, cha. Toàn đồ vớ vẩn…” Nhưng khi thuyền áp sát hơn, một mùi hôi ngọt lợ len lỏi qua làn sương, quấn chặt lấy khứu giác. Đó không phải mùi bùn, cũng chẳng phải rác sông thường gặp – đó là thứ mùi quen thuộc mà những người sống lâu năm ven sông đều nhận ra: mùi của xác phân hủy. Triệu Lập dùng cây sào khều nhẹ vật thể ra khỏi đám lau, để lộ một chiếc vali da đỏ đã cũ, bề mặt bạc màu, nửa nổi nửa chìm, nước rỉ ra từ khe khóa. Một bên khóa đã bật, hé ra một vạt vải màu đen ánh satin. Hạo tò mò cúi xuống, nhưng Triệu Lập ngăn lại: “Đừng, tao thấy chẳng lành đâu.” Tuy nhiên, sự háo hức của tuổi trẻ thắng thế, cả hai kéo chiếc vali lên thuyền. Khi chiếc khóa còn lại bật ra, nắp vali mở toang, và cả hai chết lặng
.jpg)

.jpg)
.jpg)
.jpg)
